'Lời con trẻ về hành động bỉ ổi của thầy giáo là ngàn vạn chiếc kim đâm vào lồng ngực'

19:02 0 Comments

thú thật là đến lúc này, tôi vẫn chưa biết dùng từ gì để đặt tên cho cảm xúc của mình khi nghe tin một giáo viên ở Trường Tiểu học An Thượng A (xã An Thượng, Hoài Đức, Hà Nội) bị bắt vì xâm hại gần chục học sinh nữ, trong đó chính yếu là các cháu học sinh lớp 3 do mình trực tiếp giảng dạy.

Tôi cho rằng, vụ việc này còn hơn cả nỗi đau, vì nó khiến quá nhiều người hỗn loạn giữa ngổn ngang cảm xúc: bàng hoàng, căm uất, xót xa, tủi hổ, cay đắng...!

đớn đau nhất, trong vụ việc này, đương nhiên, là những cháu bé học trò đang ở hồn nhiên, trong trẻo, lạ lẫm trước những biến đổi và chưa hiểu hết ngôn ngữ của thân mình.

Vậy nhưng..., các cháu đã bị chính người thầy của mình xâm hại trong suốt một thời kì dài, từ trên lớp học, về đến nhà riêng.

Xót xa thay, các cháu không dám phàn nàn, phản ứng, cự, đơn giản, vì các cháu còn quá nhỏ, chưa được hướng dẫn cách phòng thủ, chống lại sự xâm hại của kẻ xấu.

Hơn nữa, ở trên lớp, đay là một đấng "vô thượng", lũ trò nhỏ lẫm chẫm ở dưới vốn chỉ biết cúi đầu vâng dạ, làm sao dám chống cự khi thầy dọa nếu nói ra cho bác mẹ biết thầy sẽ cho đúp, ở lại lớp? Rồi thỉnh thoảng, thầy lại đưa ra những chiếc vòng, chiếc cặp tóc để dỗ ngon dỗ ngọt, mua chuộc, biến các trò nhỏ thành "nô lệ nhí" của mình.

Các cháu nào đã biết đến xúc cảm gì khác ngoài sợ hãi, kinh hồn nhưng vẫn phải câm lặng? Đau về thân xác, các cháu có thể cắn răng chịu đựng, nhưng, nỗi đau đớn về mặt ý thức mà các cháu phải mang theo suốt thế cuộc, sao giờ mới nguôi?

Nỗi đau thứ hai, thuộc về những người làm cha, làm mẹ. Chứng kiến đứa con còn quá non nớt cả về thể xác lẫn ý thức bị xâm hại, cưỡng dâm trong một thời gian dài, phỏng, những người làm cha, làm mẹ sao cầm được lòng?

Có thể, đến giờ này, những đứa trẻ đáng thương kia vẫn chưa cảm nhận được hết nỗi đau mà chúng đang mang, nhưng, với người làm cha mẹ, nghe những lời trẻ nít kể về từng hành động bỉ ổi của đay nghiến, khác nào ngàn vạn chiếc kim đâm vào lồng ngực.

Những tưởng nhà trường, nơi có những người dạy chữ, dạy cách sống làm người cho bọn trẻ, từ bao đời nay đều là sự lựa chọn an toàn chỉ sau mỗi gia đình.

Vậy mà, nào có ngờ đâu, ở chính nơi mà người bố, người mẹ tin tưởng.# nhất khi gửi con đến đó, lại xảy ra sự việc đau lòng. Có người mẹ trong vụ việc này đã ốm nằm liệt giường liệt chiếu, khi kể cho phóng viên nghe chỉ biết nấc lên nói trong nước mắt: "Đời tôi chưa từng gặp nỗi đau nào lớn hơn thế nữa".

Còn nỗi đau mà ít người chú ý khi vụ việc bị phát hiện, thuộc về gia đình người càn bệnh hoạn kia. Thầy là người cùng làng với hầu hết các cháu học sinh mà mình nhẫn tâm xâm hại.

bố mẹ giáo viên, theo lời kể cũng là người đạo đức, đáng kính. Thầy có vợ và hai đứa con đều đang độ tuổi mới lớn, nhìn bên ngoài, ai cũng nghĩ đó là một mẫu gia đình lý tưởng. cả thảy sụp đổ khi sự việc vỡ lở.

Người vợ thi bang a1 khi nghe tin về chồng mình còn bàng hoàng không dám tin đó là sự thực, đến nhà từng phụ huynh để nói đỡ cho chồng.

Nhưng, sau đó một ngày, là người phụ nữ đau khổ ấy phải che mặt tủi nhục đến nhà từng cháu bé để xin gia đình họ tha thứ, sẵn sàng bồi hoàn bằng tiền hòng mong giảm nhẹ tội cho chồng. Là một người vợ, thử hỏi còn gì đau đớn hơn?

như không lệ, xảy ra những vụ việc như thế này, ngành giáo dục, sẽ là nơi chịu nhiều nhất những búa rìu dư luận.

Đáng buồn là, vụ việc này xảy ra đúng dịp trong vòng vài tuần, có hàng loạt những vụ việc "hoảng hồn" can dự đến ngành Giáo dục gây thịnh nộ trong dư luận xã hội cả nước. Vốn là ngành chịu nhiều tai tiếng, nay, uy tín lại càng thấp hơn trong con mắt nhiều người.

đương nhiên, sai phạm của một người thầy chẳng thể đổ lỗi cho cả ngành.

thân phụ ấy cũng chẳng thể đại diện cho hàng trăm ngàn các thầy, cô giáo khác, song để sự việc đau lòng ấy xảy ra, vững chắc, lãnh đạo Trường Tiểu học An Thượng A chẳng thể bình an vô sự.

Video: cha nội dâm ô học trò lớp 3: Vợ thân phụ xin lỗi thay chồng

Ngay cả khi chưa cần quy trách nhiệm quản lý, thì với những thông tin xót xa kia, chắc hẳn, những thầy cô giáo có bổn phận, thương yêu trò thực thụ sẽ không khỏi hổ hang, đau đớn.

Họ chắc hẳn sẽ rất bàng hoàng về đồng nghiệp của mình, và không khỏi ăn năn, dằn vặt bản thân rằng, ví sâu sát hơn, gần gũi kiền và học sinh hơn, biết đâu đã phát hiện ra sự việc từ sớm, để giảm bớt hậu quả đau lòng kia?

Rồi tía vô đạo kia sẽ bị trừng trị thích đáng trước luật pháp vì những gì mình đã gây ra. Nỗi đau kia, dù có lớn đến đâu, rồi cùng với thời kì, sẽ bắt đầu nguôi bớt.

Nhưng, điều để lại sau vụ việc này, là tiếng chuông cảnh tỉnh đối với các bậc phụ huynh và những người làm quản lý giáo dục.

Hãy gần gụi, quan hoài đến các con một cách thật sự. Hãy theo dõi từng biến đổi về mặt tâm lý cũng như thân thể của chúng để kịp thời biết được những điều các con đang gặp phải.

Hãy dạy con những cách phòng thủ cơ bản nhất, để con bình tĩnh, tự tin đối phó khi gặp kẻ xấu.

Ngoài ra, ba má, các thầy cô giáo hãy thế để là những người bạn, là chỗ dựa tin tức để các con có thể tin tưởng.# chia sẻ, tâm can, tỏ tường khi gặp những biến cố trong cuộc sống thường ngày.

Hãy đừng chỉ biết mỗi kiếm tiền, lo cho con đầy đủ vật chất, rồi phó mặc con cho ông bà, người giúp việc, thầy cô giáo.

Các bậc thầy, bậc cô xin đừng đến lớp chỉ để cho xong, đừng học sinh phải tự tìm đến mình khi cần người san sớt.

Những người lớn, nếu ai cũng thương tình, bổn phận với trẻ mỏ bằng hành động cụ thể, thiết thực hơn một tẹo, vững chắc sẽ không còn phải xót xa dằn vặt tự trách mình khi chứng kiến những nỗi đớn đau mà trẻ con phải mang.

0 nhận xét: