'Du học rồi ở lại nước ngoài cũng giống cử nhân ở lại Hà Nội, Sài Gòn làm việc'

19:05 0 Comments

Tôi thực sự rất ý hợp tâm đầu với những san sẻ của tác giả Khánh Huyền trong bài viết Chảy máu chất xám . Bản thân tôi cũng có rất nhiều học sinh xuất sắc đi du học nước ngoài, đặc biệt là du học sau đại học, diện có học bổng.

Nhiều người trong số họ và đặc biệt là người thân, bạn bè, những người xung quanh họ cũng trằn trọc với câu hỏi "ở hay về", và "chảy máu chất xám".

Tôi cho rằng trong một thế giới kết nối có tính toàn cầu, ngoài việc công cụ giao thông và công cụ liên lạc giữa các nhà nước trở nên thuận tiện hơn thì thế giới cũng đang "phẳng" hơn, có những góc cạnh không còn ranh giới nữa.

(Xem thêm: Tôi không coi du học trò là người tài )

Câu chuyện ở lại nước ngoài làm việc của du học trò, về bản tính, chẳng khác gì câu chuyện hàng trăm ngàn cử nhân mỗi năm sau khi ra trường kiên tâm bám trụ lại các đô thị lớn để cữ dịp. Liệu một anh kỹ sư công nghệ thông báo xuất sắc sẽ đóng góp được gì cho quê hương nếu thi bang a1 quay trở về vùng đồng ruộng chiêm trũng hoặc nơi vùng sâu, vùng xa? ... Có thể có, nhưng chẳng thể nào bằng ở Hà Nội, TP HCM và đầu quân cho một tập đoàn công nghệ lớn.

Anh ta vẫn sẽ đóng góp cho quê hương theo cách nào đó: gửi tiền về quê cho bác mẹ, tương trợ nuôi dạy các em, thúc đẩy việc mang khoa học- kỹ thuật về tương trợ cho quê hương ngay khi điều kiện chín muồi... hoặc đơn giản hơn là tấm gương, truyền cảm hứng cho lũ trẻ ở quê.

Cũng như vậy, phải GS Ngô Bảo Châu hoặc những người giống như ông về Việt Nam, liệu họ có được những có công trình tầm vóc thế giới không? Và những công trình đó- nếu có, liệu có bị xếp vào kho lưu trữ của một viện nghiên cứu cũ nát, lạc hậu nào đó?

san sẻ quan điểm của bạn tại đây.

Vũ Khắc Ngọc

0 nhận xét: